LÀM THẾ NÀO ĐỂ PHÂN ĐỊNH ƠN GỌI CỦA MÌNH?

Ngày nay, rất nhiều người trẻ đang chân thành tự hỏi mình câu hỏi này: “ Lạy Chúa, Ngài muốn con làm gì với cuộc đời mình?”. Giữa một thế giới có hàng ngàn con đường nhưng lại ít có điểm tựa vững chắc. Phân định ơn gọi của mình nghĩa là tìm cách đáp lại tiếng gọi độc nhất vô nhị mà Chúa dành cho mỗi người chúng ta. Điều đó có nghĩa là khám phá kế hoạch tình yêu mà Ngài đã đặt trong chúng ta ngay từ thuở ban đầu.
Ơn gọi không chỉ đơn thuần là một nghề nghiệp hay một ước mơ cá nhân. Đó là một tiếng gọi. Một tiếng gọi để yêu thương, để phục vụ, để hiến dâng chính mình. Mỗi người đều được kêu gọi sống thánh thiện, nhưng tiếng gọi này được thể hiện theo nhiều cách khác nhau.
Ơn gọi đích thực không bắt nguồn từ chính chúng ta, mà từ Thiên Chúa. Thiên Chúa kêu gọi chúng ta. Từ ngày Ngài tạo dựng nên chúng ta, Ngài đã có một kế hoạch cụ thể cho mỗi người. Vì vậy, với sự khôn ngoan của Ngài, Thiên Chúa sẽ làm mọi điều để đảm bảo chúng ta nhận được những dấu hiệu đầy đủ và kế hoạch đó trở nên rõ ràng đối với chúng ta.
Ơn gọi là một món quà hai chiều

Chúa thực sự muốn chúng ta hạnh phúc. Khi suy ngẫm về ơn gọi, đôi khi chúng ta thấy khó tin. Có lẽ chúng ta sợ rằng Chúa sẽ yêu cầu chúng ta làm điều gì đó mà chúng ta sẽ ghét. Có lẽ chúng ta nghĩ rằng ý muốn của Chúa là một bản án cho một cuộc sống khủng khiếp. Ngược lại, trong Tin mừng Gioan, Chúa Giêsu tuyên bố: “Ta đến để chiên được sống và sống dồi dào” (Ga 10,10). Nhưng điều gì thực sự sẽ làm cho chúng ta hạnh phúc? Công đồng Vatican II dạy chúng ta rằng chính bằng cách hiến dâng bản thân mình mà chúng ta được trọn vẹn như những con người. Vì vậy, ơn gọi không chỉ đơn thuần là điều được ban cho chúng ta, điều chúng ta nhận lãnh, mà còn là điều chúng ta tự nguyện hiến dâng cho Chúa và cho người khác.
Vì ơn gọi là điều chúng ta dâng hiến cho Chúa, nên điều quan trọng là chúng ta phải có sự tự do để thực hiện món quà đó. Chúa ban cho chúng ta những lựa chọn thực sự. Chúng ta có tự do kết hôn, đi tu, hoặc sống độc thân. Chúng ta có tự do theo đuổi những nghề nghiệp khác nhau. Nếu chúng ta chưa đến giai đoạn cảm thấy thực sự tự do để dấn thân vào một ơn gọi (có thể do chưa trưởng thành, lo lắng quá mức, hoặc lạm dụng chất gây nghiện), thì chúng ta phải gia tăng cảm giác tự do của mình trước khi đưa ra lựa chọn về ơn gọi. Hãy yên tâm, Chúa sẽ giúp đỡ chúng ta trong quá trình này.
Hơn nữa, miễn là chúng ta không chọn điều gì sai trái, Chúa tôn trọng những lựa chọn mà chúng ta đưa ra. Chúng ta không nên nghĩ, như nhiều người vẫn nghĩ trong quá trình phân định ơn gọi, rằng Chúa từ bỏ chúng ta nếu chúng ta đưa ra lựa chọn “sai”. Một mặt, chắc chắn rằng Chúa kêu gọi chúng ta đến với những ơn gọi. Mặt khác, Chúa tôn trọng sự tự do của chúng ta và không bỏ rơi chúng ta.
Hãy hiểu rõ bản thân mình

Một nhận định quan trọng, được nhiều vị thánh chia sẻ, là sự phát triển đời sống thiêng liêng bắt đầu từ việc tự nhận thức bản thân. Thiên Chúa, Đấng sẽ thánh hóa chúng ta qua ơn gọi, đã ban cho chúng ta một bản chất nhất định. Thường thì, ân sủng của ơn gọi sẽ được xây dựng trên bản chất này. Nhận thức về những năng khiếu và điểm yếu cá nhân có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn về những ơn gọi phù hợp với mình và những ơn gọi có lẽ không phù hợp.
Tương tự như vậy, điều quan trọng là phải lắng nghe trái tim mình, chú ý đến những mối quan hệ và hoạt động mang lại cho chúng ta sự bình an và niềm vui nhất. Hơn nữa, những ước mơ và khát vọng của chúng ta cũng rất quan trọng. Chúng có thể là những lời mách bảo từ Chúa Thánh Thần, chỉ cho chúng ta những cách để đáp lại tiếng gọi của Chúa.
Chìa khóa để phân định ơn gọi

Trong quá trình phân định, việc cầu nguyện là cần thiết. Cầu nguyện là chìa khóa số một của ơn gọi. Bởi vì càng gần gũi thân mật với Chúa bao nhiêu càng dễ nghe được tiếng Chúa bấy nhiêu, cũng như biết rõ hơn ý định của Người. Đã có không ít người được Chúa kêu gọi sống đời tu trì, nhưng họ đã lập gia đình, vì người đó hoặc đã không muốn nghe hay không nghe được tiếng Chúa, hoặc đã nghe được nhưng không sẵn sàng và đủ can đảm để dấn bước theo tiếng gọi.
Suy nghĩ và so sánh: chúng ta cần vận dụng lý trí, suy nghĩ về từng ơn gọi sau đó so sánh. Đặt ra những câu hỏi : tôi hiểu gì về đời sống hôn nhân ? Tình yêu lứa đôi là gì ? Tự bản thân tôi thấy tự nhiên hướng về đời sống nào mạnh ? Tôi có thích đời tu không…?
Tìm hiểu : để lựa chọn, ít nhất có hai con đường phải chọn. Và tìm hiểu kỹ từng con đường. Có nhiều người than thở “tôi đã chọn nhầm ơn gọi”. Có nhiều người sau khi lập gia đình một thời lại nói : “Biết khổ thế này, tôi đã không lập gia đình”. Đó là do chưa tìm hiểu kỹ con đường đi của mình. Để tìm hiểu, chúng ta có thể gặp các linh mục, Tu sĩ, hỏi họ điều này điều kia, giúp tìm hiểu, đọc sách, tham dự các buổi tĩnh tâm.
Việc phân định ơn gọi sẽ thực sự thành công nếu chúng ta khám phá ra điều Chúa mong đợi ở mình, và sau đó thực sự làm điều đó. Điều này quá rõ ràng! Không khó để hiểu rằng việc tìm kiếm ơn gọi sẽ vô ích nếu chúng ta không có khát vọng theo đuổi. Để nhận ra ơn gọi của mình, chúng ta cố gắng mở lòng mình ra với Chúa, và điều khó khăn hơn nữa là với trái tim mình. Sức hút của thế gian. Nhiều thứ gõ cửa trái tim và tâm trí chúng ta.
Ơn gọi tu trì hoặc hôn nhân

Mỗi chúng ta đây cho dù là tính cách sở thích giàu nghèo khác nhau, cũng đều phải lựa chọn một trong hai thứ ơn gọi : đi tu hay lập gia đình. Kinh Thánh nói rằng : “ Đàn ông ở một mình không tốt” (St 2, 18) gợi cho chúng ta hai vấn đề :
Từ nguyên thủy Thiên Chúa đã tỏ ý rằng, người muốn con người sống có đôi. Tuy vậy, nhiều người đã dùng câu nói nầy để biện minh khi họ không muốn đi tu, cho rằng ở một mình không tốt, như vậy phải lấy vợ ! Cũng có lý, nhưng cần hiểu rằng Chúa cũng đã từng mời gọi các tông đồ bỏ nhà cửa, vợ con gia đình để theo Chúa.
Đàn ông ở một mình không tốt, chứ phụ nữ thì sao ? Họ ở một mình có tốt không ? Điều này cho dù Kinh Thánh không nói rõ, nhưng chúng ta thấy, khi con rắn cám dỗ bà Evà phạm tội, thì lúc đó bà ở một mình (không có đàn ông bên cạnh). Như thế, đàn bà ở một mình có tốt không ? Điều này xin các bạn nữ tự trả lời.
Như thế, tu trì với hôn nhân là hai ơn gọi hay hai bậc sống. Chúng ta chỉ có thể chọn một trong hai : hoặc là đi tu, hoặc là lập gia đình, không thể chọn cả hai và cũng không được bắt cá hai tay (dĩ nhiên có bạn sẽ thắc mắc là còn một con đường thứ ba nữa : không đi tu và cũng không lập gia đình. Con đường này ngoại thường phải có ơn gọi riêng, vì sống độc thân giữa thế gian cần có nhiều ơn Chúa ban cho cách riêng). Cả hai bậc này có gì giống nhau ? Đó là đều phải nỗ lực để nên thánh, xây dựng Giáo hội, truyền giáo.
Làm sao biết được Chúa muốn tôi đi tu hay lập gia đình ?

Đây là những dấu hiệu: Lòng yêu thích và động lực chính đáng. Chúng ta tự hỏi xem mình có khuynh hướng lôi kéo hoặc yêu thích đời sống tu trì không ? chúng ta có tham gia vào một vài hình thức sinh hoạt hay phục vụ nào trong giáo xứ không ? Chúng ta có một đời sống luân lý tốt không ?
Nếu các bạn trả lời càng nhiều “có” thì các bạn càng thích hợp với đời tu nhiều. Nhưng nếu chưa nhiều thì cũng đừng vội bi quan, cho rằng mình không có ơn gọi tu trì. Bởi vì động lực lúc đầu không phải ai cũng hoàn toàn siêu nhiên đâu. Và nếu các bạn không có ơn gọi tu trì thì các bạn tiến bước trong ơn gọi hôn nhân. Bởi vì đó cũng là ơn gọi mà Thiên Chúa dành sẵn khi tạo dựng con người.
Chúng ta đừng chờ đợi, mà hãy đáp lại một cách nhiệt tình lời kêu gọi của Chúa, Đấng đang mời gọi chúng ta làm việc trong vườn nho của Ngài. Đừng trì hoãn, hãy xắn tay áo lên, vì Chúa rất rộng lượng và sẽ không làm chúng ta thất vọng! Khi làm việc trong vườn nho của Ngài, chúng ta sẽ tìm thấy câu trả lời cho câu hỏi sâu sắc trong lòng mình: Ý nghĩa cuộc đời tôi là gì?
Lời nguyện xin ơn phân định ơn gọi

Lạy Chúa, trong sự tĩnh lặng của tâm hồn con, nơi biết bao tiếng nói hòa lẫn, con tìm cách nhận biết sự hiện diện của Ngài. Xin giúp con hiểu liệu những gì con cảm nhận được là sự mời gọi đến từ Ngài hay chỉ đơn thuần là kết quả của những ham muốn riêng của con. Xin Chúa ban cho con sự sáng suốt để nhận ra ý muốn của Ngài, sự sáng suốt để thấy được con đường Ngài đã chuẩn bị cho con, và sự khôn ngoan để phân biệt được những dấu hiệu của tiếng Ngài gọi con. Xin Chúa Thánh Thần soi sáng, hướng dẫn và ban bình an cho con trong hành trình tìm kiếm ơn gọi của mình.
Linh mục Giuse Phan Cảnh
ĐCV Thánh Phaolo Lê Bảo Tịnh Thanh Hóa
BÀI VIẾT LIÊN QUAN