BÀI SUY NIỆM CHÚA NHẬT XX THƯỜNG NIÊN – NĂM A
Với lòng tin mạnh mẽ, con người có thể làm được những điều thiện hảo

Cộng đoàn phụng vụ thân mến!
Vào ngày 17 tháng 01 năm 1995, tại thành phố Kobê thuộc đất nước Nhật bản đã xảy ra một trận động đất lớn. Trận động đất đã để lại những thiệt hại nghiêm trọng về người và của. Trong số những người bị chôn vùi dưới đống gạch vụn có một người mẹ và đứa con nhỏ. Hai mẹ con may mắn nằm lọt vào trong một khoảng trống nhỏ. Tất cả lương thực họ có chỉ là một hộp bánh nhỏ. Nhưng chẳng bao lâu hộp bánh cũng hết sạch. Lúc đó đứa con nhỏ tuổi kêu lên: “Mẹ ơi con khát quá”. Bà mẹ không biết tìm đâu ra nước cho con. Nhưng tình mẫu tử đã gợi cho bà một sáng kiến táo bạo: bà dùng một miếng kính vỡ cắt vào đầu ngón tay mình cho máu chảy ra và đưa vào miệng đứa con cho nó uống. Một lúc sau nữa nó lại kêu khát, bà lại cắt một đầu ngón tay nữa. Cứ như thế cho đến cuối cùng bà ngất lịm và may mắn người ta cứu hai mẹ con ra. Sau khi tỉnh lại, phóng viên hỏi bà: “ tại sao bà lại có suy nghĩ táo bạo như vậy?”. Bà mẹ cho biết rằng: “Lúc đó tôi biết thế nào rồi tôi cũng chết. Nhưng tôi muốn con tôi sống”.
Bà mẹ Ca-na-an trong bài Tin mừng hôm nay có lẽ cũng giống bà mẹ trong chuyện trên. Vì thương đứa con gái bị quỷ ám, bà đã lặn lội đi tìm Chúa Giêsu và nài nỉ van xin Ngài: “ Lạy Con Vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi, đứa con gái tôi bị quỉ ám khổ sở lắm” ( Mt 15,22). Nhưng Chúa Giêsu không đáp lại một lời nào.
Lời cầu xin của người đàn bà thật cảm động, thật chân thành, thế mà Chúa lại không đáp trả. Chúa là Đấng nhân từ trước những người cùng khổ chạy đến kêu cầu Ngài. Hơn nữa, Ngài đã dạy cho các đồ đệ cầu nguyện rằng: “Hãy xin thì sẽ được, hãy gõ cửa thì sẽ mở cho”, thế mà tại sao trong lúc này, Chúa lặng thinh không trả lời người đàn bà? Hẳn phải có lý do nào đó mà Ngài không trả lời? “Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con. Vâng, thưa Ngài, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống” (Mt 15,26 – 27). Sự kiên trì và khiêm tốn ấy chẳng những chứng tỏ một tình yêu mãnh liệt mà còn chứng tỏ một đức tin không gì lay chuyển nổi. Có những lúc chúng ta cảm thấy Chúa thử thách mình quá sức, chúng ta cũng đã nghĩ : chẳng cần Chúa nữa. Nhưng khi càng cảm thấy thất vọng, chúng ta lại càng cần tin tưởng và phó thác vào Chúa. Vì chỉ với lòng tin mạnh mẽ, chúng ta mới có thể làm được những điều thiện hảo.
Trong đời sống chúng ta, không ai tránh khỏi những thử thách về đức tin. Người phụ nữ Ca-na-an trong Tin mừng bị thử thách đức tin rất nặng, một mình bà chạy đến với Chúa Giêsu và tuyên xưng niềm tin của mình cho dù xung quanh là những người xa lạ, chưa quen hoặc chưa tin vào Chúa. Hình ảnh về người đàn bà dân ngoại này giúp chúng ta suy nghĩ lại niềm tin của chính mình. Chúng ta đang tin vào ai hay tin vào cái gì ? Chính Chúa Giêsu đã đánh giá sự kiên trì của Bà là một bằng chứng đức tin: “Này Bà, Bà có lòng tin mạnh thật. Bà muốn sao thì được như vậy” ( Mt 15,28 ). Tin và Yêu đi đôi với nhau giúp cho chúng ta một sức mạnh để can đảm, kiên trì và khiêm tốn.
Đứng trước một thách thức về lòng tin như vậy, người đàn bà xứ Ca-na-an đã không ngã lòng trước lời từ chối của Chúa. Bà không thắc mắc, không giận dỗi hay trách móc Chúa thế này thế nọ, nhưng bà khiêm tốn hạ mình hơn nữa. Bà không những van xin bằng lời nói mà còn van xin bằng cả con người, bà đến sụp lạy dưới chân và thưa với Chúa rằng: “Lạy Ngài, xin thương giúp tôi” ( Mt 15,22 ). Sự im lặng của Chúa, sự chối từ của Chúa là một thử thách. Thử thách trong đức tin, thử thách trong việc cầu nguyện. Tâm hồn khiêm tốn đã giúp người đàn bà ngoại giáo vượt qua được thử thách và trưởng thành trong đức tin.
Có một gia đình nọ sống giữa đồng không mông quạnh. Vào đêm kia, nhà bốc cháy dữ dội. Cha mẹ, con cái vội vã chạy ra ngoài sân và đứng bất lực nhìn ngọn lừa thiêu rụi tổ ấm gia đình họ. Bỗng mọi người chợt nhận ra thiếu đứa con nhỏ nhất. Thì ra cậu bé cũng chạy với mọi người, nhưng chưa ra tới cửa, thấy lửa cháy dữ quá, cậu sợ hãi chạy trở lên lầu. Trong lúc cả gia đình hốt hoảng không biết phải làm sao để cứu cậu bé năm tuổi, vì lửa cao ngút tứ phía, bỗng cửa sổ trên lầu mở toang, và cậu bé kêu khóc inh ỏi.
Cha cậu bé gọi lớn tên con, rồi nói: Con nhảy xuống đây?
Cậu bé nhìn xuống dưới chỉ thấy khói mù và lửa, nhưng nghe tiếng cha kêu mình, liền trả lời: Bố ơi, con không trông thấy bố đâu hết!
Người cha trả lời giọng cương quyết: Cứ nhảy đi, có bố trông thấy con là đủ rồi?
Và cậu bé leo lên cửa sổ, rồi nhảy xuống, rơi vào vòng tay yêu thương vạm vỡ của cha mình cách an toàn.
Cuộc thử thách của lòng tin là thử thách của tình yêu thương tín thác, trông thấy đường thẳng mà Chúa đã vẽ qua những đường cong của biến cố trong cuộc sống.
Là những người có đạo, đôi khi chúng ta cứ nghĩ rằng đức tin của mình đã vững. Tin Chúa và tin vào Chúa là hai điều hoàn toàn khác nhau. Có những đoạn đường gian nan, Chúa im lặng hay từ chối trước lời chúng ta cầu xin, là những giây phút quí báu để giúp lòng tin của chúng ta được trưởng thành. Và khi bị thử thách trong đức tin chúng ta mới hiểu được phần nào chương trình của Chúa dành cho cuộc đời của mình. Nhưng liệu chúng ta có đủ sức để đi đến cuối con đường, đến nơi mà Chúa muốn chúng ta trưởng thành trong đức tin hay không?
Linh mục Giuse Phan Cảnh
ĐCV Thánh Phaolo Lê Bảo Tịnh Thanh Hóa
BÀI VIẾT LIÊN QUAN