BÀI SUY NIỆM THỨ TƯ LỄ TRO – HÃY LUÔN NHỚ ĐẾN ĐIỂM HẸN GIÊSU

BÀI SUY NIỆM THỨ TƯ LỄ TRO

HÃY LUÔN NHỚ ĐẾN ĐIỂM HẸN GIÊSU

 

 

Cộng đoàn phụng vụ thân mến,

Với ngày thứ tư Lễ tro, chúng ta chính thức bước vào Mùa chay thánh. Mùa Chay được gọi bằng nhiều cách khác nhau:  mùa ăn năn thống hối, mùa cầu nguyện, mùa bố thí, mùa thương khó, chuẩn bị cho biến cố Chúa Phục Sinh. Mùa Chay được bắt đầu từ thứ tư Lễ Tro và kết thúc vào trước Thánh lễ Tiệc ly ngày thứ 5 Tuần thánh. Mùa chay kéo dài 40 ngày chay tịnh để tưởng nhớ đến biến cố Chúa vào trong hoang địa ăn chay, cầu nguyện và sau đó chịu sự cám dỗ; đây là thời gian của thương khó và thống hối. Thời gian 40 ngày cũng để nhớ lại 40 đêm ngày Môsê cầu nguyện trên Núi Sinai và được Chúa trao cho 10 Giới răn. Rồi 40 ngày còn để nhớ lại cuộc hành trình 40 ngày trong sa mạc của Tiên tri Elia, lúc ông trốn khỏi cơn thịnh nộ của  Hoàng hậu Izabel,  để tiến về Núi Horeb, nơi đây Chúa mạc khải và trao cho ông sứ vụ mới (1V 19).

Mùa Chay cũng là thời gian chuẩn bị tâm hồn cho cuộc khổ nạn, chịu chết và Phục Sinh của Chúa Giêsu Kitô. Trong Mùa Chay không tổ chức lễ cưới, Linh mục mặc áo màu tím, không có kinh Vinh Danh và Alleluia trong Thánh lễ. Không trưng hoa trên bàn thờ. Mỗi ngày có Thánh lễ với những lời mở đầu Mùa Chay khác nhau. Trong thời gian này, Giáo Hội chuẩn bị cho biến cố trung tâm của lịch sử, sự Cứu Chuộc nhân loại của Chúa Giêsu Kitô. Mùa chay là thời điểm để hồi tưởng lại bí tích rửa tội hoặc là chuẩn bị cho bí tích này. Đồng thời, nhấn mạnh đến tinh thần ăn năn, sám hối, cầu nguyện và bác ái. Bởi những ý nghĩa đặc biệt này, mùa Chay chuẩn bị cho các tín hữu sàng cử hành mầu nhiệm vượt qua sau thời gian tiếp cận, gần gũi hơn với Lời Chúa và nồng nhiệt hơn trong sự cầu nguyện. Hằng năm qua bốn mươi ngày của Mùa Chay, Giáo Hội hiệp thông với mầu nhiệm của Chúa Giêsu trên hoang địa. (SC 109). Vì thế, Giáo Hội kêu gọi các tín hữu hãy hăng hái hy sinh, hãm mình, làm việc bác ái, cầu nguyện và làm việc Tông đồ trong Mùa Chay Thánh.

 Kính thưa cộng đoàn,

Hôm nay thứ tư Lễ tro, khi được xức tro trên đầu, chúng ta được nghe câu này: “ Ngươi là bụi đất, sẽ trở về bụi đất” ( St 3,19 ), hay : “ Hãy sám hối và tin vào Tin mừng” ( Mc 1,15 ). Là người ai trong chúng ta cũng phải chết. Sự chết đó là định luật tất yếu của đời người. Có người chết vì bệnh tật, vì thiên tai, vì tai nạn… Có người chết khi tuổi đời còn rất trẻ và cũng có người chết khi tuổi đã vượt quá thất thập cổ lai hy. Sự chết dường như là mẫu số chung cho tất cả chúng ta những con người đang sống trên mặt đất. Nhưng cái chết luôn luôn là bất ngờ, con người không bao giờ biết ngày giờ mình sẽ ra đi. Đôi khi chúng ta tự hỏi: Tại sao Chúa không cho mình biết trước ngày giờ mình sẽ ra đi để mình chuẩn bị đầy đủ hành trang về với Chúa? Để mình dẹp bỏ mọi công danh sự nghiệp, mọi danh lợi thú cho tâm hồn thanh thản bình an. Có lẽ Chúa không muốn điều đó. Vì xưa Chúa đã nói : Hãy tỉnh thức, vì không biết giờ nào chủ sẽ về, và cũng không biết khi nào kẻ trộm đến. Chúa đòi chúng ta phải tỉnh thức, phải nỗ lực làm tròn bổn phận mà Chúa đã trao phó. Tưa như một trận bóng đá, nếu biết trước tỷ số, trận bóng sẽ nhàm chán và các cầu thủ sẽ thiếu trách nhiệm với bổn phận của mình trên sân cỏ. Một trận bóng chỉ đẹp khi mà các cầu thủ đều phải tỉnh thức, phải nỗ lực làm tròn trách nhiệm và chu toàn tốt vị trị được trao.  Cuộc đời con người cũng vậy. Không biết lúc nào mình sẽ phải ra khỏi sân cỏ cuộc đời, nhưng chúng ta phải sống đầy đủ trách nhiệm của mình thì cuộc đời đó mới đẹp, mới xứng đáng được lãnh thưởng ân phúc mà Chúa sẽ trao ban cho ai đã một đời tận tụy tín trung trong bổn phận.

Một ai đó  khuyết danh đã viết những lời này: “ Tôi quì cầu-nguyện, nhưng chẳng lâu được; tôi có nhiều việc phải làm. Tôi phải cấp tốc đi làm vì hóa đơn đòi tiền chồng chất. Vì vậy, tôi quì gối, đọc vội một kinh và nhảy đứng dậy. Việc bổn phận Kitô hữu của tôi đã làm xong và tâm hồn tôi thanh thản, bình an.Suốt ngày tôi không có thời giờ để buông một lời chào hỏi vui vẻ hoặc nói về Chúa với bạn bè vì sợ họ cười nhạo tôi. Tôi luôn miệng la lớn: Không có thời giờ, không có thời giờ, nhiều chuyện phải làm quá! Nào là gia đình, nào là công việc, nào là con cái… Không có thời giờ để lo cho việc rỗi linh hồn, nhưng cuối cùng giờ chết đã đến. Tôi trình diện trước mặt Chúa; tôi đứng với đôi mắt cúi xuống, vì Chúa đang cầm trong tay một quyển sách, sách sự sống. Chúa nhìn vào trong sách và nói: “ Cha không tìm thấy tên con, vì có lần Cha dự tính viết xuống, nhưng Cha chẳng lúc nào có thời giờ”

Dù chúng ta là ai? Giàu sang hay nghèo hèn không quan trọng. Điều quan trọng là chúng ta có giá trị trước mặt Chúa và chúng ta không xấu hổ với Chúa về những việc làm của chúng ta. Chẳng ai và chẳng có gì quan trọng đối với mình, có chăng chỉ là những giúp đỡ tam thời thế thôi. Hãy tỉnh thức và sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ vĩnh cửu, cuộc gặp gỡ mang tên: “ Điểm hẹn Giêsu”. Cầu chúc mọi người bước vào Mùa Chay Thánh sốt mến và đầy niềm hy vọng của năm thánh.

Linh mục. Giuse Phan Cảnh